Cổ Lâm Tự xã Thanh Điền – Tây Ninh

0
151

Chùa Cổ Lâm là ngôi chùa xưa nằm trên đất cao tại xã Thanh Điền, cách thị xã Tây Ninh 5 cây số.

Theo truyền thuyết: Ngôi chùa này trước kia của người Miên xây cất. Sau người Miên rút đi và thiêu huỷ ngôi chùa, chỉ còn cái nền cao. Giữa chùa, người Miên có xây cái tháp Sama, để cho bổn đạo đến cúng và bỏ vàng bạc vào tháp mà đậy cất. Lúc bỏ đi, họ cũng bỏ luôn của cải.

ít lâu sau, các đại lão hòa thượng mến chốn thanh tịnh, mới cất lại ngôi chùa mới trên nền cũ ấy. Dần dần truyền xuống nhiều đời, nhưng danh sách các vị tổ thất truyền không còn mấy ai nhớ rõ ra sao.

Vị Yết Ma trụ trì hiện nay là Thích Hoàng, cho chúng tôi biết: Ngài chỉ hiểu rõ từ năm 1936 trở đi, có vị Yết Ma Thích Thiện Huệ trông nom. Thiện Huệ tịch trong năm 1947. Vị kế tiếp là giáo thọ Thiện Từ. Nhưng chẳng bao lâu, Thiện Từ tịch vào năm 1949. Rồi đến Yết Ma Thích Hoàng truyền nối đến nay.

Ngài Thích Hoàng xuất gia từ thuở nhỏ, trường trai giới hạnh, ngài biết chữa bệnh, ai có bệnh hoạn thường đến ngài. Tiếng đồn khắp nơi về tài chữa bệnh của ngài.Chùa Cổ Lâm

Ngoài ra, ngài Thích Hoàng vì cảm mến công đức của các vị tổ trước, nên chính ngài đã đứng ra trông coi xây cất hai ngôi tháp kỷ niệm.

Ngài Thích Hoàng còn kể cho chúng tôi biết thêm một vài huyền thoại về chùa Cổ Lâm.

Tìm mạch nước

Chùa nằm trên gò cao, chung quanh có nhiều đá sỏi, cây cối che phủ, bên ngoài là ruộng, không có nước. Một hôm, vị trụ trì khẩn nguyện Phật Trời nếu cho ngài ở đây lâu dài, xin tìm được mạch nước để chùa sử dụng. Khấn xong, vị trụ trì cầm cây nọc đi vòng theo hông chùa ra phía sau, cắm cọc trên một khoảnh đất gần đấy. Rồi các đạo trong chùa noi theo chỗ đánh dấu mà ra công đào xuống sâu chừng ba mét. Quả đúng là chổ có mạch nước. Ai nấy rất mừng, Trời Phật gia hộ cho chùa có nước mà xài. Lòng thành của họ dã được đáp lại bằng một mạch nước trong lành.

Người Pháp đào nền chùa kiếm vàng bạc

Trong thời Pháp thuộc, quyền hành trong tay, họ muốn làm điều gì họ không ngần ngại san bằng tất cả, không đếm xỉa gì đến khi nhân dân oán trách, họ luôn hành động theo ý muốn.

Khoảng năm 1936-1937, người Pháp được một nhóm tay sai thông đồng hướng dẫn đến ngôi cổ Lâm tự. Chúng ra lệnh cho nhân công đào xới phía trong nền chùa để kiếm đồ xưa, vàng bạc của người Miên chôn giấu. Mặc dù vị trụ trì hết sức ngăn cản xin họ đừng làm huyên náo chốn thiền môn, nhưng chủng chẳng để ý gì đến lời cầu xin của nhà sư, cứ hành động theo ý mình.

Đào sâu xuống lòng đất, trông thấy một số gạch cũ kỹ và những tảng đá màu đen sắp lớp, chúng cạy lên lấy được mấy vị Phật cổ và một ít vàng nén của người Miên. Chúng định đào ngay dưới nền chính điện, nhưng vị bổn dạo và vị trụ trì phen này quyết định phản đối, chúng mới ngưng tay.

Khi người Pháp trở lại xứ này lần thứ hai, chúng đến Tây Ninh lục soát các chùa chiền. Nơi nào chúng khả nghi đều phóng hỏa đốt, không kể gì cửa thiền và tín ngưỡng. Khi phóng hỏa đốt ngôi chùa cháy gần hết, một viên sĩ quan Pháp bỏ quên cây súng trở lại lấy, bị ngọn lửa trong chùa phủ quanh, chết cháy luôn. Hẳn là gieo gió gặt bão.

Từ ngày ngôi chùa bị đốt, vị trụ trì và bổn đạo hiệp nhau cho xây cất lại ngôi chùa nhỏ thờ Phật, để kỷ niệm dấu cũ người xưa.

Ngôi chùa hiện nay thuộc về giáo hội Lục Hòa Tăng. Chùa tuy nhỏ nhưng cũng liệt vào hạng chùa cổ ở Tây Ninh.

Chùa Cổ Lâm sánh với chùa Gò ở xã Phước Trạch, cảnh dù chẳng đẹp bằng nhưng có nhiều giai thoại.

Tương truyền, khi xưa chúa Nguyễn Phúc Ánh cũng đã từng náu thân tại cửa chùa cổ Lâm và có đề thơ lưu niệm.

Huỳnh Minh – Tây Ninh xưa

Bài viết liên quan

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN NÀO

Để lại bình luận